Trong nhiều thập kỷ, tiến trình hiện đại hóa Quân đội Nhân dân Việt Nam được xây dựng trên một nền tảng chiến lược tương đối nhất quán: hệ vũ khí Nga, công nghệ quân sự Nga và môi trường đào tạo cán bộ có nguồn gốc Liên Xô/Nga. Mô hình này từng mang lại cho Hà Nội một nguồn cung tương đối ổn định, chi phí phù hợp và mức độ tin cậy cao.Tuy nhiên, động lực để duy trì mối quan hệ này đang bắt đầu thay đổi. Chiến sự Ukraine cùng các lệnh trừng phạt quy mô lớn của phương Tây đã tạo ra những bất định ngày càng lớn đối với tương lai của toàn bộ chuỗi cung ứng quân sự Nga. Các vấn đề về sản xuất, thanh toán, logistics và việc Nga phải ưu tiên nhu cầu quân sự trong nước khiến nhiều khách hàng truyền thống gồm cả Việt Nam bị ảnh hưởng. Câu hỏi đặt ra là đối tác nào đủ khả năng thay thế Nga trong trường hợp Việt Nam tính toán lại chiến lược dài hạn về nguồn cung quốc phòng? Ngày càng nhiều dấu hiệu cho thấy Ấn Độ có thể trở thành một phần quan trọng của câu trả lời đó. Xu hướng này được phản ánh rõ khi hợp tác an ninh – quốc phòng được đặt ở vị trí trung tâm trong chương trình nghị sự song phương từ chuyến thăm Ấn Độ của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ngày 5/5/2026 tới chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Ấn Độ Rajnath Singh ngày 19/5.


































