Trong tuần đầu tháng 7/2026, truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ – dẫn đầu là cây bút kỳ cựu Abdulkadir Selvi của tờ Hürriyet – đồng loạt đưa tin Ankara có thể đã/ hoặc sắp hoàn tất, thương vụ chuyển nhượng các tổ hợp phòng không S-400 do Nga sản xuất cho một quốc gia vùng Vịnh, nhiều khả năng là Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) hoặc Qatar. Thông tin xuất hiện chỉ vài ngày sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump, trong chuyến thăm Ankara dự hội nghị thượng đỉnh NATO, tuyên bố Washington sẽ gỡ bỏ các lệnh trừng phạt CAATSA áp lên Thổ Nhĩ Kỳ và để ngỏ khả năng nối lại việc bán tiêm kích F-35. Một thương vụ vũ khí tưởng như mang tính kỹ thuật – bán lại một hệ thống phòng không đã qua sử dụng – hóa ra lại là một mắt xích quan trọng trong một bàn cờ ngoại giao phức tạp, kéo dài gần một thập kỷ, liên quan đến ít nhất bốn thực thể lớn: Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, Nga và các quốc gia vùng Vịnh, chưa kể những hệ lụy gián tiếp tới tình hình địa chính trị – quân sự quốc tế.

































