Trong suốt nhiều thập niên sau Chiến tranh thế giới thứ hai, Nhật Bản được biết đến như một “quốc gia hòa bình”, ưu tiên phát triển kinh tế và duy trì chính sách quốc phòng mang tính phòng vệ tối thiểu dưới khuôn khổ Điều 9 Hiến pháp. Tuy nhiên, sự biến động sâu sắc của môi trường an ninh khu vực và quốc tế trong những năm gần đây đã buộc Nhật Bản phải từng bước điều chỉnh tư duy quốc phòng. Cộng hưởng cùng việc bà Sanae Takaichi trở thành Thủ tướng mở ra một giai đoạn mới, khi Nhật Bản không chỉ tăng tốc hiện đại hóa quân sự mà còn mở rộng khái niệm an ninh sang các lĩnh vực khác. Những thay đổi này phản ánh sự kết hợp giữa yêu cầu tái định vị vai trò chiến lược của Nhật Bản với áp lực từ cạnh tranh nước lớn, đồng thời tạo ra những tác động đối với cấu trúc an ninh khu vực Đông Bắc Á và cán cân quyền lực ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.
































