Trong bức tranh rộng hơn về sức mạnh tổng thể quốc gia, trong ngắn hạn, Mỹ tiếp tục là siêu cường số một thế giới về cả sức mạnh cứng lẫn sức mạnh mềm, nhưng đang phải đối mặt với những thách thức cấu trúc ngày càng lớn – đặc biệt là gánh nặng nợ công, độ trễ trong tái thiết công nghiệp quốc phòng, và sự xói mòn tương đối về hình ảnh, uy tín quốc tế do cách tiếp cận đối ngoại thực dụng, đơn phương gia tăng. Những xu hướng này sẽ tiếp tục định hình cục diện thế giới, khu vực trong giai đoạn tới theo hướng đa cực hóa rõ nét hơn. Và đến năm 2045, trạng thái cân bằng có thể được thiết lập. Khái niệm “siêu cường số một thế giới” sẽ trở nên mờ nhạt, không còn phù hợp với bất cứ cường quốc nào. Mỹ và Trung Quốc sẽ cùng tồn tại trong một trật tự mà họ có vị thế ngang hàng nhau.































