Nghiên Cứu Chiến Lược
  • Trang Chủ
  • Lĩnh vực
    • Kinh tế
    • Xã hội
    • Quốc phòng – an ninh
    • Chính trị
  • Khu vực
    • Châu Á
    • Châu Âu
    • Châu Mỹ
    • Châu Phi
    • Châu Đại Dương
  • Phân tích
    • Ý kiến độc giả
    • Chuyên gia
  • Thư viện
    • Sách
    • Tạp chí
    • Media
  • Podcasts
  • Giới thiệu
    • Ban Biên tập
    • Dịch giả
    • Đăng ký cộng tác
    • Thông báo
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Lĩnh vực
    • Kinh tế
    • Xã hội
    • Quốc phòng – an ninh
    • Chính trị
  • Khu vực
    • Châu Á
    • Châu Âu
    • Châu Mỹ
    • Châu Phi
    • Châu Đại Dương
  • Phân tích
    • Ý kiến độc giả
    • Chuyên gia
  • Thư viện
    • Sách
    • Tạp chí
    • Media
  • Podcasts
  • Giới thiệu
    • Ban Biên tập
    • Dịch giả
    • Đăng ký cộng tác
    • Thông báo
No Result
View All Result
Nghiên Cứu Chiến Lược
No Result
View All Result
Home Lĩnh vực Chính trị

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần cuối)

09/02/2026
in Chính trị, Phân tích
A A
0
Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)
0
SHARES
7
VIEWS
Share on FacebookShare on Twitter

Greenland và địa chiến lược Bắc Cực qua lăng kính NSS và NDS

Greenland: từ “vùng xa xôi” đến không gian cạnh tranh chiến lược

Trong hầu hết thế kỷ XX, Greenland được nhìn nhận chủ yếu như một thực thể địa lý lạnh giá, dân cư thưa thớt và có giá trị chiến lược hạn chế ngoài vai trò trung chuyển trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Tuy nhiên, biến đổi khí hậu, tiến bộ công nghệ và sự gia tăng cạnh tranh giữa các cường quốc đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn này. Việc băng tan tại Bắc Cực không chỉ mở ra các tuyến hàng hải mới, mà còn khiến các nguồn tài nguyên chiến lược trở nên dễ tiếp cận hơn, từ đất hiếm, uranium cho tới dầu khí và các khoáng sản quan trọng phục vụ công nghiệp quốc phòng và công nghệ cao.

Trong bối cảnh đó, Greenland – với vị trí nằm giữa Bắc Mỹ và châu Âu, kiểm soát không gian Bắc Đại Tây Dương mở rộng và là cửa ngõ tự nhiên dẫn vào Bắc Cực – trở thành một điểm tựa chiến lược có giá trị vượt xa quy mô dân số và kinh tế của chính nó. Đối với Washington, câu hỏi không còn là Greenland “quan trọng đến mức nào”, mà là liệu Mỹ có thể duy trì ưu thế cấu trúc tại không gian này hay không trong một trật tự quốc tế đang chuyển sang cạnh tranh kéo dài.

NSS và việc tái định nghĩa Bắc Cực như một không gian an ninh

Chiến lược An ninh Quốc gia giai đoạn 2025-2026 phản ánh rõ sự thay đổi trong tư duy của Washington: Bắc Cực không còn được xem là một khu vực ổn định, ít xung đột, mà là một phần của bức tranh cạnh tranh hệ thống giữa các cường quốc. Trong NSS, an ninh quốc gia không chỉ được hiểu theo nghĩa quân sự thuần túy, mà là sự kết hợp giữa địa chính trị, kinh tế, công nghệ và khả năng định hình luật chơi.

Trên nền tảng NSS, Greenland sẽ đóng vai trò như một “điểm neo” giúp Mỹ bảo vệ lợi ích cốt lõi tại Bắc Cực. Sự hiện diện ngày càng gia tăng của Nga – với các căn cứ quân sự, năng lực hải quân và hạ tầng hậu cần tại Bắc Cực – cùng với các bước đi thận trọng nhưng bền bỉ của Trung Quốc trong việc tiếp cận tài nguyên và đầu tư hạ tầng, được Washington nhìn nhận như những nỗ lực từng bước tái cấu trúc trật tự khu vực. NSS theo đó nhấn mạnh rằng một nước Mỹ “vĩ đại” không thể để các đối thủ từng bước tạo ra ưu thế tại những không gian chiến lược mới nổi mà không có phản ứng kịp thời, đặc biệt là các khu vực được xem như “sân sau”, vùng ảnh hưởng truyền thống.

NDS 2026: Greenland trong logic đối đầu quân sự kéo dài

Nếu NSS xác định “vì sao” Bắc Cực và Greenland trở nên quan trọng, NDS 2026 trả lời câu hỏi “Mỹ cần chuẩn bị như thế nào”. Điểm nổi bật của NDS 2026 là việc bình thường hóa giả định về đối đầu quân sự kéo dài với các đối thủ ngang tầm. Theo logic đó, Greenland không phải là một chiến trường theo nghĩa truyền thống, mà là một thành tố trong kiến trúc phòng thủ và răn đe toàn cầu của Mỹ, có thể tác động đến an ninh của Washington.

Căn cứ Thule (hiện nay được đổi tên thành Pituffik Space Base) tại Greenland sẽ đóng vai trò quan trọng trong hệ thống cảnh báo sớm tên lửa, giám sát không gian và phòng thủ tên lửa đạn đạo của Mỹ. Trong bối cảnh cạnh tranh đa miền – từ không gian, mạng, cho tới các lĩnh vực mới nổi – giá trị của Greenland không nằm ở khả năng triển khai lực lượng quy mô lớn, mà ở khả năng cung cấp lợi thế thông tin, cảnh báo và kiểm soát tiếp cận. Điều này phản ánh sự trùng khớp, phù hợp với tinh thần/chiến lược cốt lõi của NDS 2026: duy trì ưu thế lâu dài thông qua cấu trúc, thay vì tìm kiếm chiến thắng nhanh chóng.

Greenland và logic MAGA 2.0: không gian chiến lược thay vì biểu tượng chính trị

Trong diễn ngôn chính trị đại chúng, những phát biểu của Tổng thống Donald Trump liên quan đến Greenland từng bị nhìn nhận là những động thái gây tranh cãi hoặc mang tính biểu tượng. Tuy nhiên, đặt trong khung NSS – NDS, những phát biểu này phản ánh một logic chiến lược sâu xa hơn. MAGA trong giai đoạn 2.0 không còn tập trung vào việc phô diễn quyền lực, mà hướng tới bảo vệ các nền tảng cấu trúc của sức mạnh Mỹ.

Greenland, theo khung chiến lược đó, trở thành một phép thử cho khả năng của nước Mỹ trong việc nhận diện và bảo vệ các lợi ích chiến lược dài hạn. Một nước Mỹ “vĩ đại trở lại” không phải là nước Mỹ tìm cách mở rộng chủ quyền, mà là nước Mỹ không để mất không gian chiến lược vào tay các đối thủ trong im lặng. Việc tăng cường hiện diện ngoại giao, quân sự và kinh tế tại Greenland phản ánh nỗ lực đó.

Bắc Cực, Greenland và trật tự thế giới hậu đơn cực

Sự trỗi dậy của Bắc Cực như một không gian cạnh tranh cho thấy trật tự thế giới đang bước vào giai đoạn phân mảnh và đa cực hơn. Greenland, với tư cách là một phần của Vương quốc Đan Mạch nhưng nằm trong không gian chiến lược của Bắc Mỹ, phản ánh những phức tạp mới của quản trị toàn cầu. Đối với Mỹ, duy trì vai trò tại Greenland không chỉ là vấn đề song phương hay khu vực, mà là một phần của nỗ lực rộng lớn hơn nhằm bảo đảm rằng nước này không bị gạt ra khỏi các phép tính chiến lược toàn cầu khi Nga và Trung Quốc đang liên kết với nhau, tạo ra những sự kiện mang tính bước ngoặt trong tương lai nhằm tạo ra đối trọng đủ lớn để thách thức năng lực ứng phó của Washington.

Qua lăng kính NSS và NDS 2026, Greenland từng bước trở thành một biểu tượng của cách tiếp cận mới trong chiến lược “Làm thế nào để nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Không phải thông qua những hành động kịch tính hay mở rộng quyền lực trực tiếp, mà thông qua việc bảo vệ và củng cố các không gian chiến lược then chốt trong một trật tự quốc tế cạnh tranh kéo dài. Một nước Mỹ vĩ đại trong thế kỷ XXI, theo nghĩa đó, là nước Mỹ đủ tỉnh táo để nhận ra giá trị của Greenland trước khi các đối thủ biến nó thành lợi thế riêng.

Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, các liên kết ba, QUAD và sự mở rộng chiến lược sang Trung Đông

Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương trở thành tâm điểm của cạnh tranh quyền lực toàn cầu

Trong các văn kiện chiến lược gần đây của Washington, Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương không còn được mô tả như một “khu vực ưu tiên” đơn thuần, mà được xem là không gian quyết định, mang tính nền tảng đối với tương lai trật tự quốc tế. Đây là nơi hội tụ của ba yếu tố then chốt: (1) sự trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc xét lại, (2) sự đan xen sâu sắc giữa kinh tế – công nghệ – quân sự và (3) sự tồn tại của một mạng lưới đồng minh và đối tác dày đặc mà Mỹ vừa cần vừa không thể kiểm soát hoàn toàn theo mô hình cũ.

Trong logic của NSS, Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương là nơi câu hỏi “Mỹ là ai trong thế giới mới?” được trả lời rõ ràng nhất. Mỹ không còn theo đuổi vai trò người bảo trợ tuyệt đối cho trật tự khu vực, mà tự định vị mình là nhân tố không thể thiếu trong mọi cấu trúc cân bằng quyền lực. Điều này phản ánh một sự chuyển dịch căn bản: từ tư duy lãnh đạo mang tính chuẩn tắc sang tư duy cạnh tranh hệ thống, nơi quyền lực được phân bổ, chia sẻ và vận hành thông qua mạng lưới.

NDS 2026 đi xa hơn khi coi Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương là kịch bản/chiến trường chính cho mọi tính toán về cấu trúc lực lượng, hiện đại hóa quân sự và chuẩn bị cho đối đầu kéo dài. Việc xác định Trung Quốc là “pacing threat” cho thấy toàn bộ thiết kế quốc phòng của Mỹ, từ học thuyết tác chiến, phân bổ lực lượng đến hợp tác đồng minh – đều xoay quanh khả năng răn đe, kiềm chế và đối đầu trong không gian này nếu có những diễn biến leo thang, phiêu lưu chiến lược.

NSS: Từ lãnh đạo khu vực sang quản trị mạng lưới quyền lực

Điểm then chốt trong NSS là sự thừa nhận rằng Mỹ không thể và không nên đơn độc gánh vác vai trò lãnh đạo Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương theo mô hình sau Chiến tranh Lạnh. Thay vào đó, Washington chuyển sang chiến lược quản trị mạng lưới (networked power), trong đó các đồng minh và đối tác không chỉ là người hưởng lợi an ninh, mà là đồng tác nhân trong việc định hình trật tự khu vực. Đây là sự thay đổi tư duy mang tính bước ngoặt nhằm cởi trói những gánh nặng xã hội trong nước vốn xuất phát từ những thất bại trên chiến trường ở nước ngoài của giới tinh hoa Nhà Trắng.

Theo đó, trong khung tư duy này, nước Mỹ “vĩ đại” sẽ: (1) bảo vệ được lợi ích cốt lõi mà không bị sa lầy chiến lược; (2) chuyển giao một phần gánh nặng an ninh cho các đối tác cùng chí hướng và (3) ngăn chặn đối thủ tái định hình luật chơi theo hướng bất lợi cho nước này. Trong quá khứ, nước Mỹ đã sa lầy vào các cuộc chiến ở Việt Nam, Afghanistan và nhiều quốc gia khác. Việc tham chiến nhiều nơi không chỉ khiến nguồn lực bị thiệt hại nghiêm trọng mà còn dẫn đến sự bất mãn và phản đối từ người dân, khiến mâu thuẫn ngày càng sâu sắc giữa người dân và chính phủ. Trong quan hệ quốc tế, việc cân bằng quyền lực sẽ tối đa hóa lợi thế của các nước, đồng thời tạo ra thế trận đảm bảo rủi ro được giảm thiểu một cách tối đa. Do đó, việc chia sẻ vai trò sẽ giúp Mỹ giảm thiểu rủi ro chiến lược khi các đối thủ và đối tác đang rút ngắn khoảng cách phát triển và nguồn lực so với Washington.

NDS 2026: Bình thường hóa cạnh tranh quân sự kéo dài tại Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương

Nếu NSS đặt nền móng tư duy, đóng vai trò nhưng khung định hướng, NDS 2026 là bản thiết kế hiện thực hóa khung chiến lược. Lần đầu tiên, Mỹ công khai thừa nhận rằng đối đầu với các đối thủ ngang tầm tại Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương không còn là kịch bản ngoại lệ, mà là trạng thái “bình thường mới”. Theo đó, Washington sẽ sẵn sàng cho bất kỳ kịch bản xung đột nào có thể xảy ra trong tương lai ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương khi Trung Quốc đã có những động thái chuẩn bị xung đột với Đài Loan mà nhiều quan chức Bộ Quốc phòng (nay là Bộ Chiến tranh) khẳng định sẽ xảy ra vào năm 2027. Cuộc xung đột cũng sẽ dẫn đến những xung đột khác xảy ra như sự phân chia chiến lược, mang tính chuỗi liên kết nhằm phân tán ảnh hưởng của Mỹ.

Trong bối cảnh đó, ưu thế quân sự của Mỹ sẽ không còn được hiểu là khả năng giành chiến thắng nhanh chóng, mà là khả năng (1) duy trì hiện diện và răn đe trong thời gian dài; (2) tích hợp lực lượng đồng minh vào cấu trúc tác chiến; (3) chịu đựng tổn thất và thích nghi liên tục.

Do đó, các liên kết ba được Mỹ chuẩn bị trở thành đơn vị vận hành chiến lược của NDS. Việc thành lập liên kết ba với Nhật Bản và Philippines vào năm 2024 dưới thời Tổng thống Joe Biden đã phủ sóng các liên kết ba của Washington từ Hàn Quốc cho đến Ấn Độ Dương, tạo ra thế trận chặt chẽ và đa tầng lớp. Những liên kết này giúp Mỹ phân tán rủi ro, tăng chiều sâu chiến lược, xuyên suốt và chặt chẽ, hướng đến giảm sự phụ thuộc vào các cấu trúc liên minh cứng nhắc. Việc thành lập các liên kết ba không chỉ giúp giải quyết vấn đề về địa chính trị, mà còn cho thấy giới hoạch định chính sách Nhà Trắng đã có sự đồng thuận cao về vai trò của Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đối với an ninh và lợi ích của Mỹ.

Liên kết ba: Xương sống vận hành của kiến trúc an ninh Mỹ tại Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương

Khác các liên minh truyền thống, các liên kết ba mang tính thực dụng cao, tập trung vào chức năng hơn là cam kết chính trị trừu tượng và mang tính khuôn khổ. Những cấu trúc như Mỹ – Nhật – Hàn, Mỹ – Nhật – Australia, hay Mỹ – Nhật – Ấn Độ hoặc mới đây là Mỹ – Nhật – Philippines sẽ cho phép Washington: (1) kết nối các năng lực quân sự và công nghiệp bổ trợ lẫn nhau; (2) tạo ra các cụm răn đe khu vực chồng lấn và (3) giảm nguy cơ “điểm yếu đơn lẻ” trong kiến trúc an ninh. Trong logic MAGA, đây là biểu hiện của một nước Mỹ biết tổ chức quyền lực thay vì phô diễn quyền lực. Việc này cho thấy Mỹ đã nhanh chóng thích nghi, chuyển đổi mô hình từ phân tán nhưng có tính tập trung sang tổ chức chặt chẽ nhưng rủi ro chia sẻ nhằm đối phó với các thách thức ngày càng lớn hơn trong khu vực.

QUAD: Khung bán-thể chế của trật tự khu vực

Tứ giác An ninh (QUAD) không phải là NATO châu Á, và NSS cũng không định hướng liên kết này theo hướng đó. Thay vào đó, QUAD được thiết kế như một khung điều phối chiến lược, nơi các nước thành viên chia sẻ nhận thức mối đe dọa, phối hợp chính sách và xây dựng chuẩn mực khu vực.

Trong cấu trúc này, QUAD sẽ đóng vai trò định hình tầm nhìn và chuẩn mực, từ đó những liên kết ba sẽ triển khai những hành động cụ thể và Mỹ giữ vai trò chất xúc tác và điều phối. Cách tiếp cận này phản ánh rõ triết lý “vĩ đại trở lại” mang tính cấu trúc: không cần áp đặt, nhưng không thể bị thay thế.

Mở rộng Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương sang Trung Đông: I2U2 và không gian chiến lược liên thông

Một điểm mới đáng chú ý trong tư duy chiến lược của Mỹ là việc kết nối Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương với Trung Đông thông qua các sáng kiến như I2U2 (Ấn Độ – Israel – UAE – Mỹ). Đây không phải là sự mở rộng địa lý đơn thuần, mà là sự nối dài logic chiến lược.

I2U2 cho phép Mỹ: (1) kết nối Ấn Độ – trụ cột của khu vực, đồng thời là đối tác của Mỹ trong Quad – với các đối tác Trung Đông; (2) lồng ghép an ninh, công nghệ và kinh tế trong một cấu trúc linh hoạt và (3) giảm gánh nặng hiện diện trực tiếp tại Trung Đông mà vẫn duy trì ảnh hưởng. Ấn Độ là quốc gia đang lên trong bối cảnh hiện nay khi nền kinh tế lớn thứ tư thế giới, là cường quốc về khoa học – công nghệ, đặc biệt là công nghệ hàng không-vũ trụ. New Delhi cũng có quan hệ thân thiết với Israel và đặc biệt là Iran. Điều này đưa Ấn Độ trở thành một thế lực mới, đóng vai trò quan trọng trong chiến lược “Làm nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Trong cuộc xung đột Israel-Iran vào tháng 6/2025, nước Mỹ đã nhiều lần biểu thị khả năng hợp tác với Iran. Sự kiện cho thấy Washington đang từng bước mở rộng ảnh hưởng từ Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đến Trung Đông, hướng đến Châu Âu – một khu vực truyền thống của Mỹ, tạo thế trận liên kết chặt chẽ. Trong NSS và NDS, đây là minh chứng cho một nước Mỹ “vĩ đại” nhờ khả năng liên thông các không gian chiến lược, thay vì kiểm soát từng khu vực riêng lẻ.

Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương và phiên bản “Mỹ vĩ đại” của thế kỷ XXI

Khi đặt Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, các liên kết ba, QUAD và I2U2 trong cùng một khung phân tích, có thể thấy rõ một sự chuyển dịch mang tính cấu trúc trong tư duy chiến lược của Washington. “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” không còn là tham vọng thống trị, mà là nỗ lực xây dựng một kiến trúc quyền lực đủ linh hoạt, đủ bền vững và đủ bao trùm để Mỹ luôn là nhân tố không thể thay thế.

Trong thế kỷ XXI, nước Mỹ vĩ đại không phải là nước Mỹ hiện diện ở khắp nơi, mà là nước Mỹ buộc mọi trật tự khu vực phải cân nhắc đến vai trò của Washington. Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, với mạng lưới liên kết xuyên suốt và chồng chéo, cùng khả năng mở rộng sang Trung Đông, là minh chứng rõ ràng nhất cho định nghĩa “Mỹ vĩ đại”.

Châu Âu, trụ cột không thể thiếu của hòa bình dựa trên sức mạnh

Châu Âu trong trật tự cạnh tranh kéo dài: từ di sản sang nhu cầu chiến lược

Sau Chiến tranh Lạnh, châu Âu từng được xem là “mặt trận đã ổn định”, nơi hòa bình gần như là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, xung đột Nga-Ukraine đã chấm dứt hoàn toàn ảo tưởng này. Trong các văn kiện NSS và NDS mới, châu Âu được tái xác định không phải là không gian hậu xung đột, mà là một chiến trường cấu trúc của cạnh tranh quyền lực.

Đối với Mỹ, châu Âu không chỉ là nơi phải “bảo vệ đồng minh”, mà là nơi quyết định liệu Mỹ có thể duy trì vai trò lãnh đạo toàn cầu trong bối cảnh phải phân bổ nguồn lực trên nhiều mặt trận hay không. Một châu Âu suy yếu, phụ thuộc và phân mảnh sẽ kéo Mỹ vào thế sa lầy chiến lược; thay vào đó, khi một châu Âu đầy đủ sức mạnh, có khả năng tự phòng thủ và chia sẻ gánh nặng sẽ là nền tảng để Mỹ duy trì ưu thế toàn cầu.

NSS: Châu Âu như trụ cột của trật tự dựa trên luật lệ

Trong Chiến lược An ninh quốc gia (NSS), Washington nhấn mạnh khái niệm “resilient alliances” – các liên minh có sức bền thể chế và chính trị. Châu Âu, với NATO và Liên minh châu Âu (EU), là mô hình điển hình của loại liên minh này.

Điểm cốt lõi ở đây không nằm ở số lượng binh sĩ Mỹ đồn trú, mà ở tính chính danh. Châu Âu cung cấp cho Mỹ một không gian nơi các giá trị dân chủ, pháp quyền và kinh tế thị trường được thể chế hóa, qua đó tạo ra nền tảng đạo lý cho chiến lược “hòa bình dựa trên sức mạnh” mà Washington thường sử dụng để hợp pháp hóa hành động can dự vào tình hình nội bộ các nước. Khi Mỹ hành động cùng châu Âu, sức mạnh quân sự được bao bọc bởi tính hợp pháp chính trị, giúp Washington duy trì vai trò lãnh đạo mà không bị cô lập. Có thể thấy, châu Âu là nơi Mỹ “chứng minh” rằng sức mạnh của mình không chỉ là cưỡng ép, mà là năng lực tổ chức trật tự.

NDS 2026: NATO và bài toán phân bổ sức mạnh

NDS 2026 phản ánh rõ một thực tế: Mỹ không còn chuẩn bị cho các cuộc chiến ngắn, mà còn là đối đầu quân sự kéo dài. Trong bối cảnh đó, châu Âu trở thành bài toán then chốt về phân bổ và tiết kiệm sức mạnh.

Washington thúc đẩy mạnh mẽ yêu cầu các đồng minh NATO tăng chi tiêu quốc phòng, không phải chỉ vì gánh nặng tài chính, mà vì năng lực duy trì chiến tranh cường độ cao: sản xuất đạn dược, bảo đảm hậu cần, năng lực phòng không, và công nghiệp quốc phòng. Một NATO tự cường hơn cho phép Mỹ giảm mức độ can dự trực tiếp, đồng thời vẫn duy trì răn đe hiệu quả đối với Nga.

Qua lăng kính NDS, châu Âu không còn là nơi Mỹ “bảo vệ”, mà là nơi Mỹ tái cấu trúc vai trò: từ người gánh vác chính sang người điều phối chiến lược. Trong khi đó, Châu Âu từ nhân tố “phụ trợ” thành nhân tố “đồng điều phối”, đóng vai trò lớn hơn và mang tính quyết định sâu sắc hơn.

Nga, Ukraine và giới hạn của sức mạnh

Xung đột Ukraine là phép thử lớn nhất đối với chiến lược của Mỹ tại châu Âu. Thay vì can dự trực tiếp, Washington lựa chọn mô hình hỗ trợ gián tiếp thông qua viện trợ quân sự, huấn luyện và chia sẻ thông tin tình báo. Mô hình này vừa duy trì áp lực lên Nga, vừa tránh leo thang trực tiếp giữa các cường quốc hạt nhân.

Điều quan trọng hơn, Ukraine buộc châu Âu đối mặt với câu hỏi mang tính sống còn: liệu Châu Âu có sẵn sàng gánh trách nhiệm an ninh của chính mình hay không. Từ góc nhìn của chiến lược “làm thế nào để nước Mỹ vĩ đại trở lại”, đây không phải là rủi ro, mà là cơ hội để tái cân bằng liên minh, trong đó EU sẽ có thể tự chủ trong chiến lược đối với các vấn đề khu vực và toàn cầu. Trước đây, các cuộc họp của Liên minh Châu Âu đều xoay quanh vấn đề làm sao và làm thế nào để các quốc gia trong tổ chức này có thể tự chủ chiến lược trước Mỹ. Đây là cơ hội tốt cho các bên, Liên minh Châu Âu có thể phát huy vai trò ngày càng lớn hơn, trở thành chủ thể chính trong các vấn đề khu vực và toàn cầu và Mỹ có thể có nhiều phương án cho các kịch bản đối đầu kéo dài với các quốc gia “không cùng chí hướng”, đặc biệt là Trung Quốc khi quốc gia Đông Bắc Á từng bước gia tăng ảnh hưởng tại lục địa già thông qua các hợp tác cơ sở hạ tầng quy mô lớn, mang tính chiến lược như cảng biển và công nghiệp nặng, viễn thông và kỹ thuật số.

Một châu Âu ổn định và tự cường cho phép Mỹ thực hiện yếu tố cốt lõi nhất của chiến lược toàn cầu hiện nay: tập trung nguồn lực cho Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, nơi cạnh tranh với Trung Quốc mang tính quyết định dài hạn. Từ đó, kéo theo sự chú ý của Trung Quốc về khu vực, giảm thiểu khả năng đưa lục địa già thành chiến trường cho xung đột toàn cầu lần thứ ba.

Do đó, châu Âu không đối lập với Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, mà là điều kiện tiên quyết để Mỹ có thể “xoay trục” một cách bền vững. Nếu Mỹ bị sa lầy ở châu Âu, mọi chiến lược ở châu Á đều trở nên mong manh.

Châu Âu và con đường “vĩ đại trở lại” của nước Mỹ

Trong cấu trúc chiến lược mới, nước Mỹ không thể “vĩ đại trở lại” bằng cách đơn độc hành động. Châu Âu, với tư cách là trụ cột liên minh lâu đời nhất, đóng vai trò không thể thay thế trong việc duy trì hòa bình dựa trên sức mạnh.

Một châu Âu mạnh, thống nhất và có trách nhiệm không làm suy yếu vị thế của Mỹ, mà ngược lại, khuếch đại sức mạnh Mỹ trong một thế giới phân mảnh và cạnh tranh kéo dài. Vì vậy, tái thiết quan hệ xuyên Đại Tây Dương không chỉ là ưu tiên đối ngoại, mà là một phần không thể tách rời trong chiến lược “làm thế nào để nước Mỹ vĩ đại trở lại” trong thế kỷ XXI./.

Hết

Tác giả: Bùi Gia Kỳ

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, không nhất thiết phản ánh quan điểm của Nghiên cứu Chiến lược. Mọi trao đổi học thuật và các vấn đề khác, quý độc giả có thể liên hệ với ban biên tập qua địa chỉ mail: [email protected]
Tags: Cạnh tranh chiến lượcChiến lược An ninhchiến lược quốc phòngEUliên kết tiểu đa phươngMAGA
ShareTweetShare
Bài trước

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

  • Thịnh Hành
  • Bình Luận
  • Latest
Cuba đương đầu với những thách thức chính trị trong nước

Cuba đương đầu với những thách thức chính trị trong nước

22/06/2025
Tin đồn về sự lung lay quyền lực của Tập Cận Bình: Hiện thực hay chỉ là biểu hiện của chiến tranh nhận thức?

Tin đồn về sự lung lay quyền lực của Tập Cận Bình: Hiện thực hay chỉ là biểu hiện của chiến tranh nhận thức?

04/06/2025
Tình hình xung đột tại Myanmar sau 3 năm: Diễn biến, tác động và dự báo

Tình hình xung đột tại Myanmar sau 3 năm: Diễn biến, tác động và dự báo

30/01/2024
Châu Á – “thùng thuốc súng” của Chiến tranh thế giới thứ ba

Châu Á – “thùng thuốc súng” của Chiến tranh thế giới thứ ba

18/09/2024
Xung đột quân sự Thái Lan – Campuchia: Cuộc chiến không có người chiến thắng

Xung đột quân sự Thái Lan – Campuchia: Cuộc chiến không có người chiến thắng

27/07/2025
Làn sóng biểu tình ở Indonesia: thực trạng, dự báo và vấn đề đặt ra đối với Việt Nam

Làn sóng biểu tình ở Indonesia: thực trạng, dự báo và vấn đề đặt ra đối với Việt Nam

01/09/2025
Tình hình Biển Đông từ đầu năm 2024 đến nay và những điều cần lưu ý

Tình hình Biển Đông từ đầu năm 2024 đến nay và những điều cần lưu ý

06/05/2024
Dấu hiệu cách mạng màu trong khủng hoảng chính trị ở Bangladesh?

Dấu hiệu cách mạng màu trong khủng hoảng chính trị ở Bangladesh?

07/08/2024
Triển vọng phát triển tuyến đường thương mại biển Á – Âu qua Bắc Băng Dương

Triển vọng phát triển tuyến đường thương mại biển Á – Âu qua Bắc Băng Dương

2
Khả năng phát triển của các tổ chức an ninh tư nhân Trung Quốc trong những năm tới

Khả năng phát triển của các tổ chức an ninh tư nhân Trung Quốc trong những năm tới

2
4,5 giờ đàm phán cấp cao Mỹ – Nga: cuộc chiến tại Ukraine liệu có cơ hội kết thúc?

Những điều đáng chú ý trong cuộc đàm phán Ngoại trưởng Nga – Mỹ tại Saudi Arabia

2
Tin đồn về sự lung lay quyền lực của Tập Cận Bình: Hiện thực hay chỉ là biểu hiện của chiến tranh nhận thức?

Tin đồn về sự lung lay quyền lực của Tập Cận Bình: Hiện thực hay chỉ là biểu hiện của chiến tranh nhận thức?

2
Liệu đã đến thời điểm nghĩ tới đàm phán hòa bình với Nga và các điều khoản sẽ thế nào?

Liệu đã đến thời điểm nghĩ tới đàm phán hòa bình với Nga và các điều khoản sẽ thế nào?

1
Mỹ bế tắc trước sự vươn lên của Trung Quốc tại Mỹ Latinh

Mỹ bế tắc trước sự vươn lên của Trung Quốc tại Mỹ Latinh

1
Quan hệ Nga-Trung-Triều phát triển nhanh chóng và hệ lụy đối với chiến lược của phương Tây

Quan hệ Nga-Trung-Triều phát triển nhanh chóng và hệ lụy đối với chiến lược của phương Tây

1
Campuchia triển khai Chiến lược Ngũ giác và những hàm ý đối với Việt Nam

Campuchia triển khai Chiến lược Ngũ giác và những hàm ý đối với Việt Nam

1
Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần cuối)

09/02/2026
Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

07/02/2026
Tương lai quan hệ Mỹ – Trung đến năm 2035

Tương lai quan hệ Mỹ – Trung đến năm 2035

06/02/2026
Bài toán nhân sự lãnh đạo chủ chốt của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đến năm 2027

Bài toán nhân sự lãnh đạo chủ chốt của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đến năm 2027

04/02/2026
Nhật Bản trong kỷ nguyên tái cấu trúc trật tự Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương: Từ quốc gia hòa bình đến cường quốc chủ động

Nhật Bản trong kỷ nguyên tái cấu trúc trật tự Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương: Từ quốc gia hòa bình đến cường quốc chủ động

01/02/2026
Quyền lực thượng tầng quân đội Trung Quốc được định hình lại: Tác động và vấn đề

Quyền lực thượng tầng quân đội Trung Quốc được định hình lại: Tác động và vấn đề

30/01/2026
Tình hình Cuba từ năm 2021 đến nay và quan hệ Việt Nam – Cuba

Tình hình Cuba từ năm 2021 đến nay và quan hệ Việt Nam – Cuba

28/01/2026
Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập bị điều tra: Tác động và dự báo

Trương Hựu Hiệp và Lưu Chấn Lập bị điều tra: Tác động và dự báo

26/01/2026

Tin Mới

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần cuối)

09/02/2026
7
Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

Con đường để nước Mỹ “vĩ đại trở lại” (Phần đầu)

07/02/2026
110
Tương lai quan hệ Mỹ – Trung đến năm 2035

Tương lai quan hệ Mỹ – Trung đến năm 2035

06/02/2026
148
Bài toán nhân sự lãnh đạo chủ chốt của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đến năm 2027

Bài toán nhân sự lãnh đạo chủ chốt của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đến năm 2027

04/02/2026
309

Cộng đồng nghiên cứu chiến lược và các vấn đề quốc tế.

Liên hệ

Email: [email protected]; [email protected]

Danh mục tin tức

  • Bầu cử tổng thống mỹ
  • Châu Á
  • Châu Âu
  • Châu Đại Dương
  • Châu Mỹ
  • Châu Phi
  • Chính trị
  • Chuyên gia
  • Khu vực
  • Kinh tế
  • Lĩnh vực
  • Media
  • Phân tích
  • Podcasts
  • Quốc phòng – an ninh
  • Sách
  • Sự kiện
  • Sự kiện
  • Thông báo
  • Thư viện
  • TIÊU ĐIỂM – ĐẠI HỘI ĐẢNG XX TQ
  • Xã hội
  • Ý kiến độc giả
No Result
View All Result
  • Trang Chủ
  • Lĩnh vực
    • Kinh tế
    • Xã hội
    • Quốc phòng – an ninh
    • Chính trị
  • Khu vực
    • Châu Á
    • Châu Âu
    • Châu Mỹ
    • Châu Phi
    • Châu Đại Dương
  • Phân tích
    • Ý kiến độc giả
    • Chuyên gia
  • Thư viện
    • Sách
    • Tạp chí
    • Media
  • Podcasts
  • Giới thiệu
    • Ban Biên tập
    • Dịch giả
    • Đăng ký cộng tác
    • Thông báo

© 2022 Bản quyền thuộc về nghiencuuchienluoc.org.